Cứ đi đi, rồi đường sẽ bớt khó

Khi bắt đầu một lĩnh vực mới, những ngày đầu tiên luôn là những ngày khó khăn nhất với tôi. Bởi vì nó mới tinh, nó khác lạ, có quá nhiều thứ cần học và hiểu nhưng khi làm lại không thể cho ra kết quả ngay nên quá trình này luôn thách thức sự kiên trì và nhẫn nại của tôi rất nhiều. Chỉ cần một chút nóng vội, một chút yếu lòng là có thể tôi sẽ bỏ cuộc và đứt gánh giữa đường ngay.

Nhưng rồi ngày qua ngày, cứ cố bước thêm 1 chút, đường đi phía trước lại càng lộ rõ hơn. Niềm tin về cái mình đang làm và sự tự tin bên trong tôi tăng lên mỗi ngày là điều tất yếu. Qua năm tháng, con đường đó không hề bớt khó hơn, chỉ có tôi là đã giỏi hơn, kinh nghiệm hơn và thông minh hơn để đối đầu với các vấn đề gặp phải trên con đường đó.

Có ai đó đã từng nói với tôi rằng : ” Không phải trí khôn, chính độ lì mới là thứ quyết định nên chuyện thành công ở đời này”. Dù cho bạn có dốt nát đến đâu, nếu liên tục thực hành việc gì đó trong 1000 giờ, không sớm thì muộn bạn cũng sẽ trở thành chuyên gia trong lĩnh vực đó.

Bố tôi kể, ngày mẹ tôi lấy bố, mẹ mới có 18 tuổi, do còn quá trẻ và vụng về nên mẹ chỉ biết nấu mỗi nồi cơm trên bếp củi, chuyện xào rau, nấu thịt gần như là con số 0 tròn trĩnh. Nhưng rồi ngày nào cũng phải vào bếp, phải chăm lo chuyện cơm ăn cho chồng và con cái, lo hết cái giỗ này đến cái tết kia, giờ đây mẹ đã được cả gia đình nội ngoại, cả các cô hàng xóm công nhận tài năng nấu nướng thuộc hàng top của mình.

Bởi vậy mới nói, có sao đâu nếu trời không ban cho ta tài năng thiên bẩm, có sao đâu nếu ta liên tục vấp ngã. Chính quá trình ngã rồi lại đứng dậy đi tiếp, ngã rồi lại đứng dậy đi tiếp… mới là đáp án chân thực nhất cho sự thành công ở đời này.

Bình luận về bài viết này